CƯ SĨ DIỆU ÂM

KHUYÊN NGƯỜI NIỆM PHẬT

.:: Thư trả lời Niệm Phật ::.

(17/04/2009)

  
Hỏi:

Từ lúc con biết niệm Phật A Di Đà để giúp con tai qua nghiệp chướng và mau sớm được văng sanh về Tây Phương Cực Lạc tới nay là hơn 3 năm, trong ḷng của con lúc nào cũng cảm thấy chán năn và không muốn sống nữa, ngay cả công ăn việc làm của con và các thứ con đều không có tha thiết ǵ nữa hết. Đồng thời con cảm thấy cuộc đời rất là chán năn.

Chú có thể giải thích dùm cho con biết để con học hỏi thêm và hiện tượng này có thường xảy ra trước đó với người nào đă niệm Phật A Di Đà chưa vậy chú?

Lúc trước con c̣n bịnh động kinh và chưa đi phẩu thuật, con cũng thường có những cảm giác này rồi. Sau khi con phẩu thuật xong và hết bệnh, con vẫn có những cảm giác này.

Trả lời:

Gia Trung,

Diệu Âm xin góp một vài ư kiến sau đây, mong Gia Trung để ư.

Trong câu hỏi thứ nhất của Trung, Diệu Âm có đồ đậm và gạch dưới ba chữ "bịnh động kinh". Có lẽ những cảm giác bất thường bắt nguồn từ chỗ này chăng?!

Diệu Âm không rành về y học lắm, nên không thể nói rộng răi về bệnh này. Tuy nhiên, sự "động kinh" chắc chắn có liên hệ rất nhiều đến hệ thần kinh. Liên quan đến hệ thần kinh th́ có liên quan đến cảm giác, ư tưởng, đau khổ, buồn bă, vui tươi...

Tất cả những cảm giác đó đều liên quan đến những hoạt động của hệ thần kinh hết. Hệ thần kinh có thể h́nh dung giống như một hệ thống dây điện, dùng để chuyển tải những cảm xúc của ḿnh. Ḿnh muốn cái ǵ nó chuyển cái đó. Ḿnh bắt nó chuyển nhiều th́ hệ thống sẽ nóng lên, chuyển quá tải th́ nó bị trở ngại, hư tổn.

Tâm ḿnh an nhiên, thanh tịnh, vui vẻ, th́ hệ thần kinh của ḿnh ổn định, thư giăn. Nếu tâm của ḿnh buồn sầu, lo lắng, chán nản, giận dữ, v.v... th́ hệ thần kinh của ḿnh bị căng thẳng, mệt mỏi, mất ổn định.

Nói ngược lại, khi hệ thần kinh ổn định, thư giăn th́ tạo ra cảm giác thoải mái, vui tươi. Khi hệ thần kinh bị mệt mỏi, căng thẳng, mất ổn định th́ gây ra hậu quả làm cho ḿnh bất an, lo buồn, tạo ra nhiều cảm giác bất thường...

Về vật lư trị liệu, về y học, th́ người ta cho rằng hiện tượng trên là tác động của hệ thần kinh. Trong Phật học gọi là tác động của "Tâm-Ư-Thức". Tâm ư thức là vọng tâm chứ không phải chơn tâm.

Phật dạy, "Nhất thiết duy tâm tạo", tất cả đều do tâm ḿnh tạo ra, vấn đề của Trung là một ví dụ điển h́nh.

Những kinh nghiệm khổ đau, những h́nh ảnh tiêu cực trong lúc c̣n bị bệnh hoạn đă đi sâu vào tâm hồn của ḿnh quá nhiều. Thành ra khi ḿnh đă hết bệnh rồi, nhưng những h́nh ảnh đó c̣n lưu lại trong tâm!...

Đưa thêm những ví dụ tương tự, một người chứng kiến một tai nạn xe cộ gây ra chết người. Sự việc xảy ra trước mắt họ, hoặc họ cũng kẹt trong tai nạn đó làm cho họ kinh hoàng. Những h́nh ảnh này cứ ám ảnh họ măi, đến nỗi sau này khi vừa thấy một chiếc xe hơi gần giống như trong cuộc tai nạn chạy tới là họ nghĩ ngay đến cảnh tai nạn trước và đâm ra sợ hăi, kinh hoàng.

Một người bị nước lụt cuốn trôi suưt chết, sau đó hễ họ thấy sông, thấy nước là sợ hăi bỏ chạy. Người thấy cảnh chết cháy khi thấy lửa th́ hăi kinh, không kềm được b́nh tĩnh, v.v...

Tất cả chỉ là kư ức sống lại, sanh ra những cảm giác xấu đó mà thôi. Tất cả đều là giả!

Rất nhiều những ví dụ tương tư để nói lên cảm giác này. Giả sử, cũng là những tai nạn như vậy, nhưng họ chỉ nghe nói đến thôi, biết được qua tin tức, thấy trên TV.... th́ chắc rằng không đến nỗi họ bị những cảm giác tệ hại như vậy!

Nói chung, tất cả hoàn toàn chỉ v́ kư ức sống dậy mà thôi, chứ không phải là thực. Có lẽ, Trung đang bị kư ức sống dậy.

Như vậy, cái bệnh của Trung là bệnh tâm lư. Đă tâm lư th́ không thực. Không thực th́ không có. Không có th́ có ǵ mà lo! Không có th́ có ǵ đâu mà chữa. Biết sự thật của nó là không có ǵ cả, tức là được chữa rồi vậy.

Cho nên, biết chừng đâu khi đọc đến những lời này th́ Trung liền hết bệnh chăng?!.... Mau mau ngộ đi nhé.

Giả như khi bắt đầu niệm Phật, Trung tâm sự cho người khác về bệnh t́nh của ḿnh, và người hướng dẫn Trung niệm Phật biết giải tỏa nỗi buồn âm ỹ trong tâm, đem cái tâm trạng bệnh hoạn của người bệnh liệng ra trước khi bắt đầu niệm Phật cầu sanh Tịnh-độ, th́ Diệu Âm nghĩ rằng Trung đă vui vẻ, thoải mái, an nhiên yêu đời, yêu đạo rồi.

Học đạo có chung, có riêng. Chung th́ không đi sâu vào nỗi niềm riêng được. Muốn đi sâu vào nỗi niềm riêng th́ cần gặp người bạn tốt, cần gần thiện trí thức để giải tỏa tâm tư của ḿnh. Chính v́ thế, hôm nay Trung thố lộ chuyện này cũng là điều hay cho Trung đó.

Bây giờ Diệu Âm đóng vai bạn tốt cho Trung nghen. Trung đă thố lộ ra th́ coi như được giải. Giải rồi coi như hết bệnh nhé. Hết liền đi nghen.

Ở Melbourne, khi nói chuyện, Trung có nghe chú Diệu Âm kể lại, có một người hơn mười năm qua, đêm đêm sống trong ác mộng, bị khổ sở, sợ hăi, bất an... đến nỗi sắc mặt tối đen, không c̣n sanh khí sống. Ấy thế, khi chú nói cho người đó biết rằng, tất cả những ǵ đă bị trong suốt thời gian dài qua chỉ là giả vọng, không thực. Người đó tin tưởng, vui vẻ, biết cách thẳng thắng đối diện với thực tại, niệm Phật, một ngày sau th́ hết bệnh.

V́ sao vậy? V́ như đă nói ở trên, đây chẳng qua là vấn đề tâm lư, hoàn toàn không có thực. Điều không thực mà ḿnh biết nó không thực th́ c̣n ǵ nữa mà lo, c̣n ǵ nữa mà giải. Lấy lại niềm tin tưởng, vui tươi, niệm Phật th́ hết.

Chuyện hoàn toàn không thực mà Trung cứ chấp vào đó, tưởng là thực thành ra nó làm cho tâm ḿnh điên đảo, chán nản, sầu bi suốt ba năm trường!

Thôi, chịu khổ vô cớ đă ba năm rồi, nay hăy mau mau buông nó xuống đi.

Giả sử, lúc chưa giải phẩu, bệnh t́nh vẫn c̣n hành hạ ḿnh đều đều, th́ cũng đành đi. Ở đây, bệnh của Trung đă hết rồi th́ thật là điều quá may mắn, đáng lẽ phải vui lên mới đúng, chứ sao lại buồn, sao lại chán?

Trên thế gian này t́m đâu ra người không có bệnh. Bị bệnh là chuyện thường! Bệnh mà chữa khỏi bệnh thật là điều quá sức vui. C̣n biết bao nhiêu người bị bệnh giống như ḿnh mà không chữa được, chính họ mới buồn, chính họ mới chán, chính họ mới khổ chứ. Ấy thế, mà họ c̣n vui sống thay, huống chi ḿnh thật sự đă qua khỏi ách nạn.

Phật dạy, tất cả đều có nhân quả. Nhân xấu th́ nghiệp xấu, nghiệp xấu th́ bị quả báo xấu. Trước đây ḿnh tạo nhân xấu, dẫn đến quả báo xấu. Quả xấu ấy chính là bệnh kinh phong. Nay ḿnh được chữa khỏi bệnh, chứng tỏ rằng, ḿnh đă trả hết quả báo xấu này rồi.

Hết quả báo xấu là sướng hay khổ? Là vui hay buồn?...

Ḿnh niệm bệnh th́ bệnh niệm ḿnh, ḿnh thương bệnh th́ bệnh thương ḿnh, ḿnh nhớ bệnh th́ bệnh nhớ ḿnh. Thực sự nó đă hết rồi nhưng ḿnh c̣n nhớ nó th́ nó c̣n nhớ ḿnh, nó nhớ trong tâm, nên trong tâm có nó, có nó th́ ḿnh v́ nó mà chịu khổ!

Bỏ th́ phải bỏ luôn, chứ nhớ làm chi cho nó trở lại.

Tu hành là "Ly khổ đắc lạc". Phải biết rời cái khổ ra th́ ḿnh mới vui đường thành đạo. Phải biết quên cái nghiệp quá khứ để thẳng đường đi tới tương lai trong sáng tươi tốt hơn. Quay đầu nhớ về quá khứ tức là bỏ tương lai, chạy lùi vào bóng tối của tội lội, của nghiệp chướng, của những lúc ḿnh c̣n mê mờ mà chịu khổ?

Tu học mà tâm không hướng về tương lai, lại cứ nh́n ngược về quá khứ. Tu hành kiểu này là sai lắm vậy!

Phật dạy, Tất cả đều do tâm tạo. Tu hành là bắt đầu từ nay tu cho đến tương lai giải thoát, chứ tu đâu phải quay đầu đi ngược về quá khứ để chịu nạn. Những ǵ đă qua th́ đă qua luôn rồi, qua rồi th́ không thể lấy lại được, không lấy lại được th́ liệng nó luôn đi, quên nó đi nhé.

Tất cả vạn sự, vạn vật đều là huyễn mộng, th́ tội lỗi, lỡ lầm, bệnh tật... trong quá khứ suy cho cùng cũng chỉ là huyễn mộng. Nếu ch́m đắm trong huyễn mộng th́ bị huyễn mộng nó quay ta như con vụ. Chóng mặt nhứt đầu, điên đảo.... chịu không nổi đâu!

Ngộ ra được điều này, th́ con đường ta đi sẽ sáng trưng, tốt đẹp.

Hăy t́m đường trở về với chơn tâm tự tánh, th́ những huyễn mộng đó dù lớn tới đâu cũng tan biến hết rồi. Giống như một căn pḥng đóng kín, tăm tối ngàn năm, chỉ cần thắp lên một ngọn đuốc th́ tất cả bóng tối đă biến mất. Muốn t́m lại bóng tối cũng không c̣n bóng tối nữa để t́m.

Đường niệm Phật đi về Tây phương là con đường thẳng tắt, ngắn nhất đó.

Người đă hết bệnh là người đứng dậy được. Người đă gặp pháp niệm Phật là người thắp được ngọn đuốc sáng. Sao không chịu theo đường sáng mà đi cho thoải mái, lại muốn nghĩ nhớ đến cảnh âm u, tối tăm, nghiệp chướng cũ xưa làm chi?

Tạo sao lại cứ bắt cái tâm của ḿnh âm thầm chui vào quá khứ để chịu khổ vậy?

Người niệm Phật cầu văng sanh Cực-lạc, th́ đến cái chết họ cũng không sợ, th́ sợ chi những cảm giác giả vọng, những cảnh chiêm bao, những lúc mê mờ thấy này thấy nọ.

Trong pháp niệm Phật, có hai chữ: Yểm và Hân.

Yểm: là chán chê; Hân: là vui thích.

Chán chê này là chán những cảm giác vô thường, chán bỏ những sự sợ hăi, chán chê những nỗi lo âu, chán những ư nghĩ tầm thường, chán những cái gây ra khổ tâm khổ trí. Chán bỏ là bỏ luôn những thứ bệnh tật, chán bỏ những lúc bệnh khổ hành hạ, chán luôn những cái người ta chán. Nghĩa là, người ta buồn ḿnh không buồn, người ta lo ḿnh không lo, người ta chán đời ḿnh không chán đời.

Nói chung, tất cả những ǵ thuộc về thế gian này ḿnh không thèm tới. Vậy th́, thèm chi những thứ cảm giác chán nản?

Người niệm Phật đối với cái chết họ cũng vui vẻ niệm Phật, họ mỉm cười về với đấng Từ phụ. Người biết niệm Phật là biết đường về Tây-phương hưởng sung sướng. Muốn hưởng sung sướng th́ tâm ḿnh phải sung sướng. Sung sướng, vui vẻ mới gặp được cảnh sung sướng vui vẻ.

C̣n người không niệm Phật họ ra đi trong cảnh hăi hùng, đau khổ. Họ mê mê, mờ mờ, họ sợ hăi, lo âu, họ buồn bă, chán nản... Người có tâm trạng rối bời làm sao gặp được cảnh vui sướng. Tương lai thật là tăm tối!

Vậy th́, mau mau liệng cảnh khổ sở, chán chường trong quá khứ xuống, từ nay niệm Phật an vui để về cảnh an vui. Hân là như vậy đó.

Chỉ vậy thôi sẽ giải quyết tất cả chướng nạn. Ngộ liền đi nghen Trung.

Chúc vui vẻ, niệm Phật. Từ đây câu Phật hiệu niệm ra sẽ chánh pháp, được hiệu quả thù thắng.

Diệu Âm

(17/04/09)